[RICSYUNG – ONESHORT ] NHÂN DUYÊN

[RICSYUNG – ONESHORT ] NHÂN DUYÊN

♥인연♥

Author: Just

Mail: justu83@hanmail.net

Disclaimer : Các chú thuộc về nhau !!!!

Genre : HE, Pink :v

Pairing : RicSyung

Status :  Completed

Translator : Jung Tiểu Lynk

Photo : Josephine

PLZ DON’T TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION

[ Vì chưa được sự cho phép của tác giả ]

rs

 

#.1

Trong cuộc sống này, có rất nhiều mối nhân duyên được rằng buộc với nhau.
Chính chúng ta đôi khi cũng không thể cảm nhận được và vô tình bước qua nó.

Có những người luôn luôn đi theo số phận của mình…
Nhưng cũng có những người mù quáng tin tưởng mà khiến bản thân phải chịu đau đớn…

 

Nhân duyên của chúng ta..
Quả thực đó là mối nhân duyên vô cùng bình thường mang tên “Tình bạn”

Khi cái nắng dịu nhẹ của mùa xuân lặng lẽ xuyên qua khe cửa sổ, nặng nề thả mình trong thư viện.
Một ngày xuân lại bắt đầu như thế.

 

Chiếc bàn cạnh cửa sổ ở thư viện đối với một sinh viên năm ba như tôi cũng là nơi khiến tôi khó lòng tập trung học được.
Tôi Shin HyeSung, 22 tuổi

Sinh viên năm thứ 3 khoa Văn học Hàn Quốc, trường ĐH Korea

 

Một người đang mang tư tưởng vì đã học năm thứ 3 nên phải học hành chăm chỉ một chút.

Chính vì thế, bây giờ, cho dù mới bắt đầu học kì , tôi đã đang yên vị ngồi trong thư viện trường.

 

Lơ đễnh đưa mắt nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ

Tâm trí tôi như dán chặt vào những tia nắng ngoài kia.

 

Jing ~

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại bỗng rung nhẹ trong túi áo

Mở hộp thoại tin nhắn ra

[ Ở đâu đó ?]

Là JungHuykie

Tôi nhanh chóng gửi tin nhắn cho cậu ta, trong lòng đột nhiên cảm thấy một chút vui mừng

 

[Thư viện]

 

Tôi đang định tắt máy thì lại có tin nhắn tới

Có vẻ như cậu ta cũng đang đợi tin nhắn của tôi.

 

[Đang học ?]

 

Lại một lần nữa, tôi trả lời

 

[Uhm ~ Nhưng có vẻ không được rồi]

 

[ Ở đâu trong thư viện?]

 

[Tầng 3, phòng lap, phía cửa sổ, số 149]

 

Sau đó, tôi không thấy tin nhắn trả lời của cậu ta nữa

Tôi đã trả lời khi cậu ta hỏi đang ở đâu rồi mà ..

Tại sao không thấy tin nhắn đến nữa ?

Đang làm việc gì đó khác chăng ?

 

Liếc nhìn chiếc điện thoại.

Sau đó lại nhìn bên ngoài cửa sổ

A ~~ Thật muốn đi chơi quá đi ~

Nhìn về phía chiếc bàn cạnh cửa sổ, tôi ngục xuống, lơ đễnh nhìn xung quanh

Hai mắt díu lại, như đang dần chìm vào giấc ngủ..

 

Tôi đã ngủ quên sao ?

Tình táo một chút, tôi đưa mắt nhìn xung quanh…

Vẫn đang ở thư viện

Vậy là.. tôi đã ngủ quên những 30 phút ..

 

Tôi bỗng cảm thấy thán phục bản thân khi ngủ từ lúc nào mà chính mình cũng không hay biết..

Cơ mà

Hình như có ai đó đang ngồi bên cạnh,
Có khi nào tôi đang mơ không?? ..

Mun JungHuyk …?

 

Bên cạnh cậu ta, một quyển sách cũng không có,

Chắc không phải tới đây học rồi.

 

Nhìn cậu ta ngủ một lúc,  rồi tôi lấy  tay  chạm nhẹ để đánh thức cậu ta dậy

Không học thì tới đây để làm gì cơ chứ ? Ngủ chắc ?

“ Ya!! Mun JungHyuk “

Bị đánh thức như vậy JungHyuk liền tỉnh dậy

Nhìn tôi chằm chằm như muốn hỏi “Vì sao cậu lại ở đây?”

“Cậu ghét học lắm đúng không ?”

 

Vừa nói vừa mở cặp lôi ra 2 lon coca và quyển truyện tranh.

Thật là ….

 

“ Shin HyeSung mà tớ biết không phải là người có thể chăm chỉ học trong ngày đẹp trời như thế này đâu …”
“Sao cậu biết ?”

“Biết thì biết chứ sao..Nhìn những tin nhắn của cậu là tớ biết cậu đang rất chán rồi”

JungHuyk vừa cười vừa nói, tay lật từng trang truyện tranh đọc chăm chú.

 

Ngay cả Jinie thân với tôi 10 năm cũng không thể biết được hết tâm trạng của tôi, sở thích của tôi thế mà JungHyuk- người tôi chỉ mới gặp khi lên đại học, lại có thể hiểu rõ được những điều đó.

 

Những lúc tôi cần…

Hay cho dù những lúc tôi không cần đi chăng nữa …

Ngay cả khi tôi không nhắc đến cậu ta..

Thế nhưng, cậu ta vẫn luôn luôn xuất hiện bên cạnh tôi ..

Làm những việc tôi mong muốn…

 

 

#.2

 

Hai người chúng tôi luôn luôn ở bên cạnh nhau

Nơi nào có tôi đồng nghĩa với việc nơi đó xuất hiện JungHyuk.

Những lúc tôi cần ..

Hay cả khi tôi không nghĩ đến ..

JungHyuk đều xuất hiện

Đúng với dáng vẻ mà tôi mong muốn..

 

Có lẽ, chính vì lý do đó mà trong câu lạc bộ

Tôi đã quá quen với việc phải nghe thấy những lời như “Couple” “Bộ đôi”

Mỗi khi có buổi họp, nếu Jung Hyuk không có mặt

Tôi luôn luôn là đối tượng được mọi người hỏi thăm nhiều nhất

“Jung Hyuk đâu rồi ?”

Mỗi khi ấy tôi chỉ cười trừ cho qua

Biêt sao được, bởi chúng tôi là bạn mà.

Rrrrrrrrrrrrrr…

Tiết học kết thúc sớm hơn tôi dự định

Đang trên đường đi về nhà.

Rrrrrrrrr….

Chuông điện thoại reo lên

Tôi nghe thấy giọng Jung Hyuk ở đầu dây bên kia

 

“ Cậu ở đâu vậy ??”

 

“uhm.. Trước cổng trường..Đang định về nhà..”

 

“Thật sao ? Trước cổng trường nhưng là chỗ nào ?”

 

“Uhm.. Trước cửa hàng tiện lợi”

 

“Thế sao ? Đợi tớ một chút… À.. Cái đó… Sao … Cậu biết quán  cà phê [Wings] chứ ? Vào đó ngồi đợi đi, tớ đến liền ”

 

Không nói lý do, bỗng nhiên nói gặp nhau tại đó…

Dù sao tôi cũng đang rảnh rỗi..

Và tôi cũng có lý do gì để từ chối cậu ta.

 

Quán cà phê [Wings]

 

Nơi này chính là nơi cậu ta đưa tôi tới khi tôi nói muốn uống Cappuchino

Cũng là nơi bạn có thể thưởng thức một cốc Cappuchino ngọt ngào nóng hổi cho tới khi bạn uống hết, mà không lo lắng gì.

 

Khung cảnh nơi đây dường như không có sự thay đổi mấy

Tôi lặng lẽ đến chiếc ghế nơi tôi hay ngồi

Và ..

Yêu cầu một cốc Cappuchino như mọi lần Jung Hyuk đã gọi cho tôi.

 

Một lát sau…

JungHyukie mở cửa và đi vào

Cậu ta nhìn tôi rồi mỉm cười

Trong lòng bỗng có cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu..

Khi nhìn nụ cười ấy…

 

“Cậu đợi lâu chưa?”

 

“À không … Nhưng sao đột nhiên….”

 

“À..Cái đó..”

Cậu ta giúi vào tay tôi một quyển sách bìa màu đỏ

Quyển sách này… !

Là tập thơ của Cho ByungHwa
[ Homeless’s Love]

 

Tôi đã lật tung từ các thư viện cho tới các cửa hàng sách cũ để kiếm cho được quyển sách này thế nhưng đã không thể nào tìm thấy được.

Nó từng là cuốn sách rất quan trọng đối với tôi

Thế nhưng ..cái này…Tại sao…

 

“Có phải quyển này không ? Cái cậu đang tìm ấy ?”

 

“A ~ Uh~ Nhưng cậu tìm thấy nó bằng cách nào vậy ?”

 

Tôi nửa ngạc nhiên nửa vui mừng hỏi JungHyuk

Thế nhưng cậu ta đã trả lời như thể không có gì khó khăn lắm

 

“Tớ đến chỗ nhà xuất bản”

 

Lời nói như bị chặn lại nơi cổ họng..

Vì cuốn sách này mà tới tận nhà xuất bản sao ?

 

Ra là cậu ta đã đến đó mấy lần và năn nỉ họ

Cuối cùng hôm nay cũng đã có được quyển sách này ở trong tay

Đột nhiên …

Tôi cảm thấy có chút gì đó nghẹn lại..

 

Cái này rõ ràng

Không phải Jung Hyuk nói muốn tìm cho tôi quyển sách này

Cũng không phải tôi tới tìm cậu ta nhờ vả

Thế nhưng …

JungHyukie đã tới tận nhà xuất bản để tìm nó..

“Cảm thấy biết ơn sao?”

 

Không biết từ lúc nào, cậu ta đã cầm cốc Cappuchino của tôi đưa lên gần miệng rồi cười nhạt.

Tôi tỉnh táo trở lại

“À.. Cái đó… Cảm ơn”

 

Cậu ta tỏ vẻ vô cùng thỏa mãn với câu trả lời của tôi

Gật đầu rồi tiếp tục uống cốc Cappuchino của tôi

Cái đó..

Cái đó..

So với biết ơn

Dường như đó giống như gánh nặng hơn.

Điều ấy…

 

“ Ya.. Cái này.. Dù rất cảm ơn cậu .. Nhưng tôi không thể cứ thế nhận được ..”

 

“Cái gì ? Không sao đâu  ! Cứ cầm lấy đi . Quyển sách này cũng chỉ 5000won thôi mà”

 

“Không phải.. Vấn đề không phải là tiền bạc… Dẫu sao cũng cảm ơn cậu.. Lúc nào đó tôi sẽ đãi cậu một bữa …”

 

“Cũng được..”

 

 

Thật sự tôi đã nghĩ cậu ta là một người bạn rất tốt bụng và chu đáo

Thế nhưng tôi bỗng cảm thấy lo lắng  và vô cùng khó hiểu về sự quan tâm từ trước tới nay cậu ta dành cho tôi.

 

#.3

“Cái gì cơ? Lần này là quyển sách đó?”

 

“Uhm ~ Cậu ta còn tới chỗ cả nhà xuất bản cơ”

 

“ Mun JungHyuk… Anh ta.. Thật sự… Không phải đã thích huyng rồi chứ?”

 

Nhà Jinie gần nhà tôi nên thỉnh thoảng em ấy thường ghé qua nhà tôi cùng ăn tối.

Sau bữa ăn, chúng tôi cùng nhau ngồi nói chuyện trong phòng và ăn đĩa táo mẹ tôi đưa cho.

“Hả?  Thích á? Trong mắt em bộ huyng là con gái hả?”

 

“Không phải… Nhưng việc này thật sự rất khó hiểu còn gì ? Không phải sao ?

Huyng nhìn những việc mà anh ta làm mà còn không biết sao ? Đó không phải là việc mà những người bạn có thể dễ dàng làm được. Hơn nữa anh ta cũng chỉ làm như vậy với một mình huyng thôi còn gì ? Ngoài huyng ra làm  gì làm còn ai khác nữa …”

 

“Ya…Cho dù thế cũng làm gì có chuyện là con trai mà nói thích nhau chứ ..”

 

Tuy ngoài miệng nói như vậy

Nhưng lúc đó, tim tôi cũng bắt đầu đập thình thịch

Chợt thấy có chút lạ lẫm

Tới tận bây giờ cũng tôi luôn cười cho qua chuyện nhưng

Thật sự, người cảm thấy mối quan hệ giữa tôi và Jung Hyukie có vấn đề cũng không phải chỉ có một hai người.

Ngay cả bản thân tôi đôi lúc cũng cảm thấy nghi ngờ sự thân thiết ấy.

 

“Nếu thật sự Mun Jung Hyuk thích huyng thì sao ?”

 

“Ya… Đừng có nói những lời vô lý như thế..”

 

“Thật mà.. Trước đó em nhớ đã đọc được ở đâu đó…Cứ 100 couple thì có một cặp là đồng tính mà.. Cho dù huyng không như vậy cũng đâu khẳng định được hắn ta không phải ?? Ai mà biết được chứ ?”

 

Nhìn Jinie đang nói với vẻ mặt khá nghiêm túc làm tôi cũng cảm thấy mọi việc trở nên nghiêm trọng hơn

 

“…Một lần thôi.. Huyng có muốn kiểm tra thử không ??”

 

#.3

 

Bạn bè với nhau kiểm tra cái gì cơ chứ

Tôi cũng muốn từ chối nhưng …

Lỡ như Mun JungHyuk thật sự thích tôi thì tôi nên làm gì đây ?

Và sau đó tôi lỡ đồng ý mất rồi.

 

“Thế nên.. Em đã gọi điện và nhờ chuyện đó sao ??”

 

Kế họach của Jinie đại loại như sau :

Tôi sẽ gọi điện cho JungHyuk và than thở với cậu ta rằng dạo này bản thân rất khó khăn, thật sự rất cần một một việc làm thêm.Thế nhưng, vì không có nhiều thời gian nên không thể làm việc khác được. Giá mà ngày trước làm gia sư cho học sinh cao trung thì có phải tốt hơn không, gần đây tìm một công việc như thế cũng chẳng phải việc dễ dàng gì .

 

Sự thật là như thế mà..

Dạo này việc tìm kiếm một công việc khó như thể hái sao trên trời

Cho dù có tìm được cũng không được tốt như ý muốn.

 

Dù rằng trong lòng cũng không hứng thú lắm nhưng việc này cũng phải xấu xa gì nên tôi đành nhấc máy gọi cho JungHyuk.

 

“Alo ..?”

“A~ HyeSungie??”

Chỉ bằng một từ

Chỉ nói “alo” thôi cũng đủ để cậu ta nhận ra đầu dây bên kia chính là tôi.

Trong lòng tôi bỗng cảm thấy có chút rung động.

 

“Dạo này tôi mệt chết mất..

Không có thời gian rảnh mà cũng chả có công việc làm thêm nào thích hợp hết

Giá mà trước đi dạy thêm có phải tốt hơn không

Bây giờ tìm việc khó thật đấy ….”

 

Trái tim tôi lúc này đang đập thình thịch

Tôi đã nói như vậy rồi, cũng chỉ chờ đợi cậu ta nói một tiếng Cố lên

Ừ thì..

Với một người bạn bình thường, thì câu nói đó cũng có thể nói ra dễ dàng mà.

À không ~ Thật ra thì trong lòng tôi thực mong rằng cậu ta có một chút phản ứng đặc biệt nào đó.

Hay cậu ta sẽ nói chỉ là một công việc làm thêm thôi mà và hứa sẽ tìm cho tôi.

Lặng chờ một câu trả lời từ cậu ta.

 

“Thật vây sao ?.. Đợi một chút… Tí tớ sẽ gọi điện lại cho cậu..”

 

Cậu ta nói xong rồi cụp máy luôn

Không cần thiết phải làm như vậy chứ?

Thật là …

Đáng ra tôi phải nghĩ điều đó là may mắn chứ

Tại sao ….

Tôi lại cảm thấy hụt hẫng đến vậy ?

 

“ Chà ! Không phải đúng không ~! Lấy đâu ra chuyện con trai mà đi thích nhau chứ … Ya ~ Em đừng nghĩ như thế nữa !!”

 

“ Ashi!! Lạ thật đấy ! Thật không giống cậu ta chút nào …”

 

“ Cái gì không phải chứ … Em thử nói những lời vô lý như thế nữa xem …”

 

Jinie tỏ vẻ không tin nổi điều đó

Còn tôi, bên ngoài thì thở phào yên tâm

Nhưng trong lòng lại thấy buồn và hụt hẫng.

 

Tại sao lại như vậy chứ ?

Thật là …

Tôi bị điên sao ??

Tôi đang hi vọng JungHyuk thích mình sao ??

Điên rồi ! Shin HyeSung, mày điên thật rồi….

Đang tự an ủi bản thân một chút thì

Rrrrrrr

Chuông điện thoại chợt reo ầm ĩ

Tiếng nói của JungHyuk vang lên làm tôi với Jinie quên hết những gì định nói.

 

Rrrrrr…

 

“Này .. Việc làm thêm tớ đang làm

Có một học sinh lớp 11, học rất giỏi

Đứng thứ 3 trong lớp, điểm Toán bình quân 90 điểm.

Cậu ta đang cần một gia sư. Tớ gọi điện trước rồi. Bắt đầu từ tuần sau cậu đến dạy nhé !

Tớ nói tớ sẽ nhập ngũ nên không thể làm nữa. Cậu đừng nói gì nhé…”

 

Đây mới đúng là JungHyuk tôi quen bấy lâu nay chứ

Thật sự không phải cậu ta thích tôi chứ ?

Bỗng nhiên tôi thấy tò mò

Những việc JungHyukie làm thực sự khiến tôi hài lòng nha ~

 

Ai đó đã nói

Nếu một người thích mình, đương nhiên người đó sẽ quan tâm đến mình rồi.

 

Tâm trang tôi bỗng vui vì sự quan tâm chu đáo của JungHyukie dành cho tôi

Những tôi không phải là Gay mà là trai thẳng ahh !!

Đúng vậy chỉ là một thằng con trai chuẩn men của Đại Hàn Dân Quốc này thôi.

Điều hạnh phúc nhất chính là có thể được sống vui vẻ, hòa thuận với một người vợ xinh đẹp và những đứa con dễ thương.

Tôi nghĩ vậy đó, bởi tôi là con trai mà.

 

 

Tôi bắt đầu lo lắng bởi không thể tâm sự chuyện này với ai được.

 

Quên bẵng đi một tháng

Cuối cùng tôi cũng có thể giãi bày sự những lo lắng của mình trong suốt thời gian qua rồi

Người đó không ai khác chính là sunbae khóa tôi, người chị rất thân thiết với tôi – EunJi nuna.

 

Bình thường tôi cũng biết mối quan hệ của tôi và JungHyukie khá thân nhưng dạo gần đây tôi cảm thấy mối quan hệ ấy dần trở nên đặc biệt hơn cả tình bạn.

Cứ tưởng rằng EunJi nuna sẽ rất ngạc nhiên nhưng ngược lại nuna tỏ ra rất bình thản.

 

“Thật vậy sao ?”

 

“Vâng..”

 

“Shin HyeSung… Vậy mà nuna cứ tưởng dạo này em lo lắng vì muốn giảm cân cơ đấy”

 

“…..”

“ Em đã nói chuyện này với JungHyukie chưa?”

 

“À… Em biết nói gì  cơ chứ …”

 

“Thì đó..”

 

“Nuna không thấy ngạc nhiên à?”

 

Tôi đã tưởng tượng cảnh tượng nuna sẽ phát hoảng khi tôi nói chuyện đó.

Nhưng cuối cùng thì tôi lại là người hoảng hốt hơn thì thấy phản ứng không chút hào hứng nào của nuna.

 

“Cũng có thể có chuyện đó mà … Có luật nào nói đừng thích người đồng tính sao ?”

 

“Thế nhưng…”

 

“Jung Hyukie… Cậu ta càng nhìn càng thấy đẹp trai … Rốt cuộc hóa ra lại thích em.”

 

“Nuna !! Thích gì mà thích chứ !! Nuna nói gì vậy…”

 

“Đúng còn gì ~~”

 

Nhìn nuna đang cười thích thú như vậy thật đáng ghét quá đi !

Tôi đã nghĩ chị ấy sẽ khuyên nhủ tôi một chút, cuối cùng vẫn là phải nghe những lời nói vô dụng ấy !

 

Trước đó..

Khi cảm thấy kì lạ và khó chịu như thế này tôi đã kể với  một người rồi.

Và cũng phải thấy vẻ mặt không đáng ngạc nhiên của người đó.

 

 

 

Tôi đã có một chút thay đổi rồi.

Bây giờ

Đó chính là âm thầm chờ đợi sự quan tâm của JungHyukie

 

Ngày trước tôi thực sự khó chịu khi phải nghe những lời gán ghép của người khác nhưng tôi đã phải vui lòng mà chấp nhận nó.

Và đương nhiên chấp nhận cả sự chăm sóc đặc biệt mà JungHyukie dành cho tôi.

Đơn giản bởi tôi thân với cậu ta..

Những lời nói đó dù có ngại ngùng đi chăng nữa tôi cũng đã cố gắng chấp nhận tất cả.

 

Nhìn vào mối quan hệ thân thiết và những gì JungHyukie đã dành cho tôi, tôi ngày càng chắc chắn hơn về việc cậu ta thích mình.

Có lẽ tôi sẽ phải chấp nhận thứ tình cảm mà bản thân đã rơi vào.

 

#.4

 

Suốt mấy tuần trôi qua, tôi vẫn đang đắm chìm vào sự ảo tưởng không hồi kết về JungHyukie.

 

Một ngày cũng như những ngày khác, chúng tôi hẹn gặp nhau.

Tắm rửa sạch sẽ

Mặc chiếc áo mới mua

Ngay cả lọ nước hoa tôi chưa bao giờ dùng tới cũng được lôi ra sử dụng.

Hình như đó..

Chính là tâm trạng của một người chuẩn bị cho một buổi hẹn hò.

 

“ Cái đó.. về EunJi nuna, cậu thân với chị ý đúng không ?”

 

“Phải”

 

“Cậu có thể giới thiệu chị ý cho tớ được không ?”

 

Đưa cốc cà phê đang uống dở lên miệng, rồi lại đặt xuống…

Cái gì cơ ?

Cậu ta..

Nói rằng giới thiệu EunJi nuna sao ??

Tại sao chứ ?

 

“Tớ thích chị ý.. Nếu chị ý chưa có bạn trai cậu có thể giới thiệu cho tớ được không ?”

 

“…….”

 

“Hay là chị ấy không thích người kém tuổi?? Để xem nào, cũng chỉ hơn nhau 1 tuổi thôi mà..”

 

Đầu óc tôi trở nên trống rỗng…

Lời nói của JungHyukie vẫn đang đều đều bên tai..

Để mặc bản thân nhận lấy tổn thương….

Rốt cuộc..

 

Hóa ra cậu ta thích EunJi nuna

Là EunJi nuna…

EunJi nuna…

Chứ không phải tôi..

Không phải ShinHyeSung này…

Cậu ta là thích Eunji nuna…

 

Khoảnh khắc đó dường như toàn bộ máu trong cơ thể như biến mất..

Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng, trống rỗng

Cảm thấy hổ thẹn vì sự phản bội không đáng có..

Đến tận bây giờ ..
Bây giờ tôi nên làm thế nào bây giờ ?

Tại sao?

Tại sao trước giờ lại đối xử với tôi tốt như vậy ?

Đơn thuần chỉ là  tình bạn thôi sao ?

Như những người bạn ?

 

 

Tôi thực sự muốn hỏi cậu ta điều đó

Thế nhưng không thể nào nói ra được.

Tôi không thể nhìn thẳng vào JungHyuk mà hỏi rằng

 

[ Không phải cậu thích tôi sao??]

 

Lời nói như bị nuốt trôi vào cổ họng…

Những suy nghĩ ấy như len lỏi trong đầu tôi

Giọng tôi run run nói

 

“EunJi nuna không thích người kém tuổi”

 

Tôi đã nói dối rồi.

 

Kể từ sau ngày hôm đó

Tôi cũng không còn liên lạc với EunJi nuna nữa.

Hai người đó..

Hai người đó nói rằng sẽ hẹn hò với nhau.

Tôi không thế gặp họ được vì có lẽ tôi sẽ không thể chịu đựng được khi nhìn thấy họ hạnh phúc bên nhau như vậy..

Hơn nữa, tôi cũng cảm thấy có lỗi với Eunji nuna và cảm thấy xấu hổ khi đã nói dối JungHyukie.

Trong khoảng một thời gian, tôi không thường xuyên đi ra ngoài, cũng không gặp bạn bè

Chỉ đi từ nhà đến trường và từ trường về nhà thôi.

Tôi chôn chân trong nhà suốt

Cũng coi như đang an ủi bản thân một chút.

Mỗi khi tâm trạng ổn định hơn một chút thì cậu ta lại gọi điện

Sau đó tôi lại chìm trong nỗi buồn của riêng mình..

Hôm nay cậu ta cũng gọi điện tới

 

“Cậu đi mua quà cho Eunji cùng tớ được không ? Tớ không biết EunJi thích cái gì hết ~”

 

Hơi thở như nghẹn lại.

Mới đó là hai từ “nuna” cũng được vứt bỏ rồi.

Hai người xưng hô thân mật như thể quen biết  lâu lắm rồi ý.

 

“Cậu rảnh đúng không ? Giúp tớ lần này đi rồi tớ sẽ đãi cậu một bữa”

 

Ừ.. Tôi rảnh đó, có thời gian đó…

Rồi sao ??

“Tôi bận rồi !”

 

Tôi nói một câu rất ngắn gọn rồi tắt luôn điện thoại.

 

Ngay cả, ở trường tôi cũng hiếm thấy bóng dáng JungHyukie ở đâu nữa.

Nghe nói hai người họ còn lập cả blog couple nữa..

Hừ !!

Thật là đáng ghét… !

Tôi mà nghiên cứu được ra một loại virus cực độc thì sẽ đổ hết vào hai người đó !!

 

Mỗi khi gặp EunJi nuna là tôi lại không thể nói được câu nào..

Dẫu sao nuna cũng đã giúp đỡ tôi rất nhiều lúc trước

Hơn nữa còn rất hiểu tâm trạng của tôi..

 

Thế nhưng tại sao lại cho tôi xem ảnh hai người và nói [ Bạn trai chị đẹp trai đúng không ?] cơ chứ.
Thật không thể nào hiểu nổi.

Lúc đó tôi chỉ cảm thấy rất ghét JungHyukie và EunJi nuna!!

 

 

#.5

 

HyeSung lại đang suy nghĩ về cái gì đó.

Trán liên tục nhăn lại

Cứ đưa cà phê lên gần miệng rồi lại bỏ xuống..

Rõ ràng là đang suy nghĩ về ngày xưa rồi..

Chẳng cần nhìn cũng biết cậu ấy đang nghĩ lại thời chúng tôi học đại học.

.

“Nghĩ gì thế?”

 

Lại gần chỗ HyeSungie đang đứng

Khi nhìn thấy tôi, cậu ấy cười nhạt một tiếng

 

“Không có gì ..”

 

“Cậu..Đang nghĩ về ngày xưa đúng không ?”

 

“Cái gì mà ngày xưa cơ chứ?”

 

“Lúc chúng học đại học đó..”

 

Khuôn mặt HyeSung thoáng xuất hiện nụ cười..

Chợt cảm thấy thật có lỗi….

Trong lòng thực có lỗi …

Tôi lại gần và lặng lẽ ôm lấy cậu ấy.

Tận hưởng hương thơm từ bờ vai này…..

 

 

Đó là hồi năm nhất đại học.

Khi bắt gặp dáng vẻ vừa cười vừa khẽ lắc nhẹ mái tóc nâu ấy ..

Tôi đã nghĩ đó con trai hay con gái vậy ? !!!

 

Câu nói [Người bạn mà tôi muốn thân thiết hơn] có gì đó không đúng cho lắm

Tình cảm của tôi dường như còn khó khăn hơn rất nhiều so với tình cảm dành cho những người bạn.

Thế nhưng đó là loại tình cảm mà tôi có cố gắng cũng không thể nào quên được.

Càng cố quên, ngược lại càng trở nên rõ ràng.

Tuy hơi hèn hạ nhưng tôi cũng quyết định bắt đầu tình cảm ấy trên danh nghĩa “Tình bạn”

Lúc nào lý do cũng chỉ là “Bạn bè”.

Lý do khiến tôi hài lòng nhất

Cũng chỉ có một lý dó đó thôi

[Vì là bạn bè]

 

Có lẽ, thỉnh thoáng nó cũng sẽ là gánh nặng đối với HyeSungie.

Nhưng so với cái đó

Vì HyeSungie …

Từng chút

Từng chút một

Lặng lẽ giúp cậu ấy

Dẫu sao , những lúc đó người cảm thấy vui vẻ đầu tiên cũng là bản thân tôi.

 

Đương nhiên không có trở ngại gì hết.

Bởi đó là bạn thân

Bởi đó là người bạn tâm đầu ý hợp

Sự quan tâm, lo lắng của tôi dành cho cậu ấy.

Những người xung quanh cũng luôn luôn cho rằng đó là “Tình bạn” mà chấp nhận nó..

 

Thế rồi, đột nhiên có một ngày..

Có một người tên EunJi đã tới tìm tôi.

Khi chị ấy nói có chuyện về HyeSungie, tôi liền lập tức gặp mặt.

Chúng tôi ngồi ở quán cà phê quen thuộc

Những câu nói từ chị ấy thật sự như những cú sốc giáng thẳng xuống đầu tôi vậy.

 

“ Cậu…JungHyukie…  Có phải cậu thích HyeSungie không ?”

 

“Dạ??”

 

“ Chị không có ý gì khác đâu…Chị thử hỏi cậu thôi..Nếu không phải … thì cậu có thể tránh xa HyeSungie ra một chút được không ?”

 

“…….”

 

“HyeSungie… nó…chỉ là một đứa trẻ thôi…. Vẫn chưa thể đối mặt được với khó khăn, tổn thương đâu…”

 

“Emm…Đã gây tổn thương cho HyeSungie sao ??”

 

“ Nếu nhìn những gì cậu làm, những quan tâm dành cho HyeSungie, dù là ai cũng sẽ nảy sinh một chút hi vọng… Cậu cũng không phủ nhận rằng quan tâm ấy có chút đặc biệt phải không ? Nếu không phải cậu có cảm tình với nó thì làm ơn dừng lại đi.. Dẫu sao nó tổn thương sớm hơn một chút còn tốt hơn là tiếp tục như vậy”

“….”

 

“ Cũng không phải chị muốn xen ngang, ra lệnh cho cậu phải làm như này, như thế kia. Nhưng hiện giờ HyeSungie đang nghĩ rằng  cậu thích nó… Nếu cái đó chỉ là hiểu lầm, thì nên giải quyết sớm hơn trước khi quá muộn”

 

Tốt thôi..

Trước nay tôi luôn nghĩ

Chỉ cần lặng lẽ giúp đỡ HyeSungie tôi cũng cảm thấy vui rồi.

Ngay cả bỏ quên đi cảm xúc của mình

Cho dù vượt qua cả những thứ mang tên “Tình bạn”

Thì cũng không quan trọng

Cứ tiếp tục

Bằng tình cảm này…….

Thế nhưng ..

Nếu HyeSungie đã biết tình cảm của tôi rồi

Cái đó thực sự có vấn đề..

Tôi đã nghĩ hay là cứ bất chấp tất cả bày  tỏ hết lòng mình ?

 

Nhưng không thể cứ thế nói ra được.

Bới tôi không muốn HyeSungie sẽ phải chịu nhiều khổ tâm vì xã hội kì thị “đồng tính” như thế này.

 

Tôi luôn hi vọng bằng tình yêu của mình có thể giúp HyeSungie vượt qua được những khó khăn ấy.

Nhưng đó chỉ là sự ích kỉ của bản thân.

 

Trong một bài hát có nói rằng

Tình yêu chính là tên của hoàng bào, thứ chúng ta không thể dễ dàng có được.

 

Rốt cuộc vẫn là dù bản thân không muốn cũng quyết định nói ra câu nói ấy  rồi.

 

“Tớ thích chị ấy… Nếu chị ấy chưa có bạn trai thì cậu giới thiệu cho tớ được không ?”

 

Thật sự lúc đó tôi không biết HyeSungie cảm thấy thế nào

Bởi tôi không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy.

 

Cứ như thế, sau một khoảng thời gian dài

Được EunJi nuna giúp đỡ

Hai người chúng tôi luôn xuất hiện cùng nhau khi ở gần HyeSungie.

Thế nhưng chỉ cần HyeSungie về đến nhà thì chúng tôi sẽ lập tức kết thúc vở diễn này.

Cứ như vậy..

Vì muốn HyeSungie có thể xóa được hình ảnh của tôi trong tâm trí.

Đó là thỏa thuận, tôi không thể không làm theo được.

Tôi vẫn lặng lẽ thường đứng trước cửa nhà HyeSungie..
Khuôn mặt ngày càng gầy đi

Giọng nói của cậu ấy…

Khuôn mặt trắng trẻo..

Những ngón tay thon dài…

Cả mái tóc nâu…

 

Tôi lục tung các bức ảnh chụp hồi MT , các lễ hội… tìm bằng được những ảnh có HyeSungie. Chỉ cần có thể nhìn ngắm cậu ấy, dù là trong những bức ảnh này đi chăng nữa cũng là một niềm an ủi lớn rồi…
Thật khó để chịu đựng được điều này …

 

 

“Cậu đi mua quà cho chị EunJi cùng tớ được không? Tớ không biết chị ấy thích cái gì hết !”

 

Thật là….

Lúc đó tôi đã biết mình thông minh đến mức nào rồi…

Ra là vào những lúc khẩn cấp, đầu óc con người cũng nghĩ ra được nhiều thứ hay ho…

Cuối cùng vì cái lý do độc đáo kia tôi cũng có đủ can đảm để gọi cho HyeSungie rồi..

Lúc nào tôi cũng trần trừ, do dự..

HyeSungie cũng biết việc tôi thích cậu ấy.

Cậu ấy cũng không phải không thích tôi

Vậy vì sao mọi việc lại trở nên khó khăn đến vậy cơ chứ ??

 

Cho dù luôn nghĩ như thế, nhưng xét cho cùng khi nghĩ đến tương lai của HyeSungie tôi lại không có lý do gì để có thể nói ra.

Tôi cũng biết tôi không thể kết hôn với một người phụ nữ nữa.

 

 

Vào một ngày tuyết rơi khá dày..

Cuối cùng tôi cũng quyết tâm thực hiện lời thề quên HyeSungie và sẽ trở lại đây.

Chiếc tàu hỏa bắt đầu lăn bánh cũng là lúc tôi bắt đầu cuộc sống trong quân ngũ của mình.

Chỉ 2 năm 3 tháng

Tôi đã cố gắng rất nhiều vì một mục đích duy nhất đó là quên được HyeSungie.

 

 

Thế nhưng 2 năm rưỡi trôi qua.

Khi tôi quay trở lại trường để bắt đầu việc học của mình.

Tôi đã gặp HyeSungie, chính khoảnh khắc đó ….

Tôi đã chạy nhanh tới, ôm chầm lấy HyeSungie

Cậu ấy đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi

Bỗng nhiên ngồi thụp xuống đất

Tôi hỏi cậu ấy làm sao vậy?

Tất cả mọi người

Từ các sinh viên, các thầy cô giáo, ngay cả đến thím quét dọn vệ sinh cũng quay lại nhìn chúng tôi chằm chằm với ánh mắt khó hiểu.

 

Cậu ấy bắt đầu chửi bới và giãy nảy lên..

Nhưng đương nhiên tôi khỏe hơn cậu ấy nhiều nên cậu ấy không thể thoát khỏi vòng tay của tôi rồi…

Trong thời gian qua

Quãng thời gian phải đóng kịch với EunJi nuna..

Sau đó là nhập ngũ.

Ngay cả lúc tập luyện

Cho dù là lúc ăn cơm

Hay những lúc hành quân

Khoảng thời gian tôi đã cố gắng rất nhiều ấy

Tất cả dường như trở nên vô nghĩa rồi.

 

 

Tin tưởng tớ, bước đi bên cạnh tớ, cho dù có khó khăn vất vả

Cậu có thể tiếp sức mạnh cho tớ, cổ vũ tớ dù là chút thôi, có được không ?

Nếu cậu thật sự mệt mỏi, cho dù phải cõng cậu đi tiếp, tớ cũng sẽ làm hết….

Tôi muốn thành thật với lòng mình một chút.

Tôi lấy hết cản đam còn lại trong lòng mình.

 

 

“HyeSung à”

 

“Sao?”

 

“Tớ.. Đối với tớ việc sau này có một gia đình hạnh phúc với vợ và con là không thể xảy ra…Nhưng…Vì những lúc cậu cảm thấy mệt mỏi, tớ sẽ vẫn cõng cậu bước đi tiếp… nên… cậu có thể đi cùng tớ trên con đường này không ??”

 

“Cái gì?”

“Thật sự xin lỗi…. Tớ đã cố nhưng thật khó quá đi… Tớ yêu cậu”

 

Dù sao cũng đã nói hết những điều chất chứa trong lòng bấy lâu nay rồi

 

HyeSungie bật khóc, nước mắt giàn giụa trên khóe mắt.

Từ trước đến nay hiếm khi tôi nhìn thấy cậu ấy khóc như vậy…

Tại sao ngay cả khi đang khóc cũng xinh đẹp đến như vậy chứ …

Thật muốn giữ hình ảnh này cho riêng bản thân mình…

 

Tôi kéo tay cậu ấy chạy vào nhà vệ sinh

Trong khoảng không gian chật hẹp ấy…

Những nụ hôn cuồng nhiệt….

 

Chúng tôi cuối cùng cũng có thể thành thật với bản thân mình rồi…

 

Hiện tại chúng tôi đã đi làm , không còn là những cậu thiếu niên ngày ngày cắp sách tới giảng đường nữa…

Tôi tự mở một hiệu thuốc cho riêng mình còn HyeSungie hiện đang làm cho một tòa soạn …

Và chúng tôi cũng đang sống cùng nhau trong một căn hộ nhỏ phía trên hiệu thuốc của tôi…

Đương nhiên đối với những người xung quanh, chúng tôi chỉ đơn thuần là những người bạn thân cùng sống với nhau..

 

 

Nhân duyên luôn được sắp đặt trước…

Dù bạn có muốn..

Làm bất cứ cách nào…

Rốt cuộc cũng không thể né tránh được..

Dù cố rẽ sang con đường khác, đến cuối cùng vẫn là hướng tới nhau ….

Đó chính là NHÂN DUYÊN

 

Liệu bạn có đang đi tìm nhân duyên của mình không ??

 

 

<The End>

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s